Chương 37: Hạ Cường Nhất

Thức 1: Xuân Chợ trời thành thị vãng lai, người qua kẻ lại bốn bề ngược xuôi, người tay chậu người tay thúng dập dìu qua lại chuẩn bị đón tết về. Một quán trà nhỏ không tên chẳng tuổi, hai lão ông, quen biết nhau đã vài mươi năm, thưởng trà đánh cờ thưởng…

Chương 36: Kỳ Dương Tứ

Sáng hôm sau trong lúc Hư Vô đang xuống bếp chuẩn bị điểm tâm sáng thì nhận được tin Hoàng Kỳ đã rời đi từ đêm qua, chỉ nhắn lại cần đi gấp do Sở Kiến phủ có việc cần giải quyết. Nhị tiểu thư Nguyễn thị dặn dò kỹ gia nô chuẩn bị phở…

Chương 35: Kỳ Dương Tam

Những kẻ canh gác từ ban nãy đã bỏ đi ăn cơm từ lúc nào chẳng hay, Hoàng Kỳ cũng không thấy tăm hơi đâu. Khương Diệp khó nhọc mon men theo những bức tường dài dăng dẳng, thều thào: “Hư… Vô…khụ khụ… Hư V… ô…” Đi một hồi mới nhận ra nói là đi…

Chương 34: Kỳ Dương Nhị

“Khương Diệp, mau tỉnh lại.”  “Cái mạng chó của nhà ngươi sắp tàn rồi, tỉnh lại mau cho ta.” “Khương Diệp!!!!” Giọng nam nhân réo rắt gọi xa gần văng vẳng trong thùy não, khiến cho giấc ngủ của Khương Diệp bị gián đoạn, nàng ta cáu giận chửi rủa: “Tên khốn nào dám rủa…

Chương 33: Kỳ Dương Nhất

Ta hẵng còn mơ ngủ hay đây là thực tại? Ta đã thiếp đi được bao lâu rồi? Sao tất thảy mọi thứ đều giống như một giấc mộng dài không hồi kết. Có vẻ ta đã ở một nơi khác, đã có thể vỗ cánh bay cao. Nhưng sao tứ chi lại nặng trĩu…

Chương 32: Ảm Minh Tứ

Từng lời Thanh Danh nói nghe tựa như lông hồng mà thật ra lại khiến giang sơn thiên hạ dịch chuyển cả vạn trượng. Có lẽ chẳng ai tưởng tượng đến ngày hôm nay, cái ngày mà lãnh địa Lê Lý thay tông đổi chủ, ngày mà bàn cờ thế trận của Nã Giới cuồng…

Chương 31: Ảm Minh Tam

Điện Tam Đại Lịch Thần của Nguyễn thị là nơi nằm ở vị trí cao nhất, cấu trúc giống một tòa tháp nhỏ tách biệt với phần còn lại của nội phủ, biển đề Thức Thiên. Giữ chính điện là bức tượng thần vũ nữ cầm hai vật gỗ một bên vẽ hình trăng một…

Chương 30: Ảm Minh Nhị

Quy Nhân chìm trong biển người la ó, hò hét. Tiếng hét của sự phẫn uất, của sự cồn cào trong cơn đói. Thứ mà người dân nơi đây chưa bao giờ phải trải qua. Những thửa ruộng xanh tươi của Quy Nhân giờ đây bạc phếch khô cằn nứt nẻ. Đến khoai sắn cũng…

Chương 29: Ảm Minh Nhất

Nhật dương nhập nhoạng buổi ráng chiều, ánh đỏ như oằn mình chuyển động xuyên qua từng lớp mây mờ, tưởng dương mà lại âm. Ngạo nghễ trên đỉnh tòa tháp cao thủng mây xanh là một thiếu niên tướng mạo mơ hồ, thoạt nhìn qua nam nữ bất phân, mình hạt sương mai, gầy…

Chương 28: Viễn Ảnh Tứ

Quy Nhân Hải Lâm khô hanh đến bất thường, cây cối trong vườn thượng uyển của Thanh Danh bởi vậy héo hon đến đáng thương, khiến chủ tử khổ tâm chăm coi tưới tắm liên tục cho từng nhành hoa cọng cỏ nhỏ nhất. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ ấy là chuyện thường tình,…